Cách ứng xử với con

BA MẸ CÓ THƯỜNG PHẠT CON ÚP MẶT VÀO TƯỜNG HOẶC Ở TRONG PHÒNG TỐI KHI CON MẮC LỖI?
Khi con mắc lỗi các mẹ thường dạy dỗ con bằng cách nào? Bằng đòn roi hay bằng hình phạt bắt con úp mặt vào tường? Xu hướng dạy con không đòn roi đang dần được đề cao, và thay vào đó là những hình phạt nguội, mềm mỏng hơn ví dụ như phạt con úp mặt vào tường hay để con ngồi trong phòng yên tĩnh để tự ngẫm về lỗi mình phạm phải.
Tuy nhiên, các mẹ dùng hình thức phạt này quá thường xuyên có thể gặp tác dụng phụ. Phạt con úp mặt vào tường có thể gây áp lực tâm lý hoặc khiến con suy nghĩ theo hướng khác chứ không phải nghĩ về lỗi lầm của mình.


Cho con ngồi trong phòng tối để con biết sợ

 
Có tình huống như sau: Một lần người mẹ thấy con lấy bút màu vẽ một bức tường, nhìn tường trắng tinh giờ có hình vẽ không đẹp, người mẹ tức giận bắt con nhận lỗi và xin lỗi. Nhưng con cứ trơ ra, mẹ càng nói càng làm tới, tiếp tục vẽ.
Lúc này người mẹ không chịu được nữa, liền cho con vào phòng chứa đồ tối: “Con ngồi trong này một mình đi, khi nào con nhận lỗi thì mẹ cho ra”. Chẳng được bao lâu con gái chị đã khóc và xin lỗi rối rít mà mẹ chẳng cần đáɴh roi nào. Từ đó người mẹ thấy con hư là cũng dùng chiêu này.
Tuy nhiên nếu nghĩ cho sâu xa hơn thì rõ ràng việc này không có hiệu quả lâu dài, đứa trẻ không hề nhận ra lỗi mình thực sự ở đâu mà chỉ xin lỗi mẹ vì sợ hãi do bị nhốt. Lâu dần, đứa bé sẽ có những vấn đề tâm lý nhất định.
 

Mặt trái của việc phạt con úp mặt vào tường vào tường hoặc nhốt vào phòng tối

 
Việc phạt con úp mặt vào tường hoặc nhốt con vào phòng một mình được xem là hiệu quả vì cho con có thời gian yên tĩnh tự suy nghĩ về lỗi sai của bản thân và đỡ phải dùng đến đòn roi, la mắng. Nhưng đó là suy nghĩ của phụ huynh chứ với trẻ con, chúng lại hoàn toàn nghĩ khác.
1. Trẻ phải thỏa hiệp với bố mẹ, chịu xin lỗi vì bị phạt úp mặt vào tường lâu khó chịu hoặc nhốt trong phòng làm con sợ, nhưng trẻ chưa hiểu sâu sắc về lỗi lầm của mình, việc trẻ nhận lỗi về mình đã trở thành sự thỏa hiệp bất lực, không xuất phát từ việc tự con biết lỗi.
2. Khi trẻ quay mặt vào tường, trẻ có thể không nghĩ gì cả, trẻ chỉ im lặng chờ bố mẹ bình tĩnh lại, đứng như một pho tượng trống rỗng hoặc con sẽ tự suy tưởng, nghĩ ngợi những thứ không liên quan trong đầu chứ không nghiền ngẫm lỗi sai như bố mẹ nghĩ.
3. Đối với một số trẻ, chúng sẽ bị gánh nặng tâm lý. Một số bố mẹ bắt con đứng yên nhìn vào tường và không được di chuyển, không nói chuyện gì đến con. Nhưng làm như vậy trẻ sẽ cảm thấy cô đơn, bơ vơ và bị bố mẹ bỏ rơi, sẽ gây ra nỗi sợ hãi bên trong của trẻ.
Tâm lý học cũng đề cập rằng khi trẻ bị người lớn phớt lờ, trẻ sẽ có cảm giác khó hiểu hoặc tức giận, trẻ càng né tránh giao tiếp với người lớn để thể hiện sự phản kháng của mình.
CON NÓI TRỐNG KHÔNG - ĐỪNG ĐỢI TRỞ THÀNH THÓI QUEN RỒI MỚI BẮT ĐẦU SỬA
Nói trống không là một hiện tượng bình thường ở trẻ, nhưng nếu thường xuyên nói trống không là điều đáng lo ngại. Điều này không chỉ làm cho người đối diện cảm thấy khó chịu vì không được tôn trọng mà còn ảnh hưởng đến khả năng diễn đạt, nhân cách của bé sau này. Con có thể dễ hình thành những tính xấu như thiếu kỷ luật, vô tâm, cộc cằn,... khi lớn lên.
 

Ba mẹ nên làm gì?

 
Ở vấn đề này, ba mẹ không nên nghĩ “Trẻ chưa biết gì, đợi lớn rồi dạy” mà cần uốn nắn, định hướng, chỉnh sửa cho con ngay từ khi con nhỏ. Ba mẹ cần cho con hiểu rằng việc nói như vậy với người lớn là điều không nên, thiếu lễ phép, thiếu tôn trọng người lớn và có thể làm tổn thương họ, sau đó hướng dẫn con nói lại câu đúng để dần hình thành thói quen ở trẻ.

Bố mẹ hãy làm gương cho con và tôn trọng con

Những lời nói và hành động của bố mẹ rất ảnh hưởng đến con cái mình. Vì vậy cha mẹ hãy luôn để trẻ nhìn thấy những điều tích cực. Con sẽ học hỏi từ chính bố mẹ và bắt trước hành động của bố mẹ mình đầu tiên. Trẻ nhỏ sẽ không ngừng học hỏi bố mẹ về cách cư xử hành động và thái độ. Đó là lý do tại sao các hành vi ở nhà cha mẹ  cần phải làm gương đúng đắn. Khi bố mẹ hỏi con nói chuyện với con cũng nên hỏi có chủ ngữ vị ngữ: "Con có ăn gì không, mẹ lấy cho" thay vì "Ăn gì không?"

Đồng thời, ba mẹ nên dành một chút khen ngợi mỗi khi bé xưng hô đúng mực, nói lời hay ý đẹp. Có như vậy, con sẽ cảm thấy vui, được khích lệ và tiếp tục phát huy những hành vi ứng xử lễ phép. Đặc biệt, ba mẹ nên làm gương cho trẻ, bởi vì con sẽ học theo những gì ba mẹ thể hiện. Khi nói chuyện với con, ba mẹ nên dùng những câu từ đầy đủ như: “Con có mệt không?” thay vì nói trống không “Mệt không?”.
 
Việc ứng xử có văn hóa sẽ nói lên chúng ta là ai trong tương lai, gián tiếp đem đến cho con trẻ nhiều cơ hội, thành công và hạnh phúc hơn nếu biết cư xử đúng đắn, văn minh, lịch sự. Ba mẹ cần kiên trì đồng hành, uốn nắn con từ khi còn bé để con trở thành một người có ý thức, nhân cách tốt đẹp trong tương lai nhé!
LÀM SAO ĐỂ HẠN CHẾ CON XEM IPAD và SMARTPHONE?

Hôm nay mình đi hiệu sách, tìm các đầu sách hay cho các bạn nhỏ. Tự dưng mình thấy có bộ tô tượng hay hay, có sẵn bảng màu nước, khay pha màu. Chợt nhớ tới con gái ở nhà. Mình chọn luôn 1 bộ cho con. Ngắm con gái tô màu, chợt mình nghĩ tới niềm trăn trở của các ông bố bà mẹ ngày hè, làm sao để con không xem điện thoại và ipad quá nhiều? Mình suy luận được mấy điều:

1. Tại sao trẻ con lại thích xem ipad và điện thoại đến vậy? Bởi smartphone quá hấp dẫn, chứa nhiều thứ hấp dẫn! Đến cả người lớn chúng ta, rất nhiều người cũng nghiện lượt FB, nghiện game online... Thì trẻ em thích dùng smartphone cũng là điều dễ hiểu. Không có lí do gì để trách con cả.

2. Về thời lượng con dùng smartphone? Mình nghĩ thời lượng hoàn toàn do người lớn quy định. Nếu không muốn con dùng nhiều, cứ tắt wifi máy hay wifi của nhà đi cũng được! Và smartphone cũng không cần download game offline làm gì cả. Trẻ con có nhiều hoạt động bổ ích hơn để làm mà. Tốt nhất là, thời gian con được dùng smartphone trong ngày không quá 20 phút. Và thời gian các con dùng, người lớn cần có mặt để luôn kiểm soát từ xa những chương trình con xem. Nếu để con thấy chúng ta kiểm soát quá chặt cũng không tốt. Chúng sẽ có tâm lí xem giấu diếm những gì chúng thích mà ta không thích Nên mình cứ kiểm soát từ xa và giả vờ như không kiểm soát thì tốt hơn

3. Về những chương trình con được phép xem Mình thấy có rất nhiều app học hay, hoặc chương trình hoạt hình kĩ năng sống rất bổ ích mà các con có thể vừa xem vừa học. Hãy cho con xem những chương trình bổ ích, đừng để con tự do xem mấy chương trình vô bổ, mình không lường được hết những tác hại của nó với con đâu.

>>Mời xem thêm: Trung tâm anh ngữ Pantado luôn đi đầu trong việc dạy và học

4. Làm sao để con thích các hoạt động mình đưa ra, thay vì xem smartphone? Mình hãy tìm cách tiếp cận để con thấy hoạt động của mình vui và lí thú không kém gì những thứ mà con xem trên điện thoại. Thay bằng “Con lấy sách ra luyện đọc ngay cho mẹ” - Hãy khuyến khích con đọc những cuốn truyện ngắn, phù hợp lứa tuổi, vừa rèn được kĩ năng đọc, vừa học được những bài học bổ ích. Thay bằng “Con hãy tô màu ngay cho mẹ” - Có thể cho con tô một bức tranh, sau đó tìm cách treo bức tranh đó ở góc học tập của con, hoặc cho con tô tượng, và trưng bày đâu đó trong nhà. Trẻ con luôn thích tác phẩm của chúng được trưng bày

Thay bằng “Con học thuộc các phép tính này ngay đi” - Hãy cùng con chơi một trò chơi bốc thăm, với các mảnh giấy ghi phép tính. Ai bốc thăm được phép tính nào, phải trả lời đúng để được tính điểm... Cuối cùng xem ai chiến thắng.

Hãy dành thời gian để tiếp cận với con như một người bạn. Và đừng quên mỗi đứa trẻ có nhu cầu vận động khác nhau. Bên cạnh hoạt động tư duy, con cũng cần hoạt động thể chất, như nhảy dây, đạp xe, trượt patin, đá cầu... Mấy cái môn ngày xưa hồi bé mình hay chơi ngoài ngõ với mấy bạn hàng xóm ý

Mình thấy nó thực sự vui và lành mạnh! Mình còn phát hiện ra, trẻ con khi không có đồ chơi gì, chúng có thể tự chơi trò sắm vai, đóng làm anh - em, mẹ - con, cô giáo - học sinh.... Ôi nhiều vai lắm mà người lớn không bao giờ nghĩ ra nổi. Tác dụng những trò này là tăng kĩ năng giao tiếp, giải quyết vấn đề, xử lí tình huống... Nên bố mẹ cứ mạnh dạn cho con tránh xa smartphone - là lựa chọn hoàn toàn đúng đắn! Mình thấy các bạn lớp 1 cận thị nhiều lắm rồi

Bố mẹ hãy lưu tâm vấn đề này nhé!

À còn một điều vô cùng quan trọng nữa! Người lớn luôn là tấm gương của trẻ. Để con hạn chế dùng smartphone, người lớn cũng cần hạn chế tối đa việc dùng smartphone để lướt web, FB hay game online trước mặt con nhé. Chỉ dùng cho công việc hoặc việc thực sự cần thiết! Bao nhiêu bố mẹ đủ quyết tâm làm được điều này nào?

Chúc các con có một mùa hè lành mạnh, tuyệt vời!

>>Xem thêm: BA MẸ LÀM Gì ĐỂ XỬ LÝ KHI CON “THÔNG MINH GIẢ”

Ba mẹ hãy dạy con nói lời " xin lỗi"
Thật khó khăn để nhận lỗi lầm hay nói lời xin lỗi về một ai đó và trẻ con cũng thế...
Có không ít ba mẹ thường nghĩ rằng khi con làm trái lời mẹ thì đồng nghĩa với việc con phải xin lỗi. Điều đó hoàn toàn sai! Nếu lời xin lỗi là ép buộc thì các con sẽ lại mắc lỗi, lại xin lỗi mà không biết cách giải quyết và khắc phục vấn đề như thế nào để không tái phạm.
>>Xem thêm :Top 5 trung tâm học tiếng Anh giao tiếp trực tuyến tốt nhất bạn nên biết

Điều đầu tiên, cần dạy trẻ biết cách phân biệt đúng sai

Trước khi dạy trẻ xin lỗi, cha mẹ cần dạy trẻ hiểu và phân biệt được rõ đúng sai trong cuộc sống hằng ngày. Chỉ có như thế, trẻ mới nhận rõ được trẻ thực sự sai ở đâu và cần rút kinh nghiệm về điều gì. Tránh những lời xin lỗi xáo rỗng.

Để có thể giúp con hiểu được, bố mẹ cần phải quan sát mọi hành động của con. Từ đó có thể kịp thời chỉ cho con những lỗi sai mà con đang mắc phải. Con đã sai ở đâu? Khi con làm sai mọi việc sẽ như thế nào? Và con nên làm như thế nào?

>> Có thể bạn quan tâm: các trang web học tiếng anh cho trẻ em

Ba mẹ hãy dạy trẻ biết cách tự nhận lỗi:

- Hãy để con nói lời xin lỗi kèm lý do càng cụ thể càng tốt.
- Giải thích cho trẻ về những điều chúng làm là sai và hậu quả mang lại là gì?
- Trò chuyện, thảo luận với con về một số cách giải quyết tích cực để con có thể sử dụng nếu tình huống tương tự xảy ra.
- Dạy trẻ biết cách tha thứ cho bản thân mình và có ý thức sửa lỗi.
- Những lời quát mắng hay, nặng lời có sát thương rất lớn gây cho chúng một cảm giác bị tổn thương.
Ba mẹ nên nhẹ nhàng cùng con giải quyết lỗi sai và giúp con biết cách xin lỗi phù hợp nhất bởi đây chính là một hành trang tuyệt vời cho sự phát triển tính cách bé.
 
1001 CÂU HỎI "VÌ SAO" Ở TRẺ VÀ CÂU TRẢ LỜI CỦA CHA MẸ
Ở trẻ nhỏ, chúng có bản tính tò mò thích khám phá những thứ mới nên con sẽ luôn hỏi mẹ “vì sao”, “tại sao”. Dựa vào những câu hỏi của con mẹ biết được chúng đang cần tìm hiểu cuộc sống xung quanh và hình thành dần lên những tư duy logic ở trẻ.
Đã bao giờ bạn thường gặp những câu hỏi kiểu như thế này:
- Tại sao máy bay lại bay được vậy ạ?
- Tại sao bầu trời lại có màu xanh thế mẹ?
- Mẹ ơi, tại sao trái bắp lại có râu?
- Tại sao mẹ lại có tóc dài còn ba lại để tóc ngắn?
- Tại sao hoa cũng có cánh nhưng không bay được như chim hả mẹ?
Những câu hỏi ngộ nghĩnh của trẻ tuy non nớt nhưng ẩn đằng sau đó là cả một quá trình: mắt quan sát, tai lắng nghe, óc so sánh, kết nối các dữ kiện khác nhau lại thành nhóm, sử dụng ngôn ngữ để biểu đạt thành câu hỏi.
Thế nhưng, rất nhiều cha mẹ thú nhận rằng, khi nghe con liên tục hỏi “tại sao?” thường có hai cách phản ứng. Một là gạt phăng câu hỏi của trẻ đồng thời nóng giận nói “Trẻ con biết gì mà hỏi”. Thứ hai là trả lời qua loa cho xong chuyện.
Do đó, cha mẹ cần quan tâm đến việc hình thành và định hướng thói quen hỏi nhiều cho trẻ ngay từ bé và học cùng trẻ một cách tích cực qua những câu hỏi.
Vậy ba mẹ nên trả lời những câu hỏi đó như thế nào là hợp lý?
Cách 1: "Mình cùng khám phá theo cách khác nhé"
Trẻ con học được rất nhiều điều qua quá trình khám phá sự vật, hiện tượng. Nếu con muốn đổ một ly nước hoa quả ra sàn, hãy gợi ý con lấy một ly nước khác và đổ vào chậu. Đừng vội quy kết rằng con đang nghịch ngợm và phá phách, con chỉ đang muốn xem đổ nước ra sàn sẽ như thế nào thôi mà. Nếu bố mẹ cứ gào thét và cấm đoán, con sẽ càng nghịch ngợm hơn.
Cách 2: "Con tự nghĩ nhé"
Khi trẻ thắc mắc điều gì đó, bố mẹ đừng vội trả lời ngay. Nếu trả lời ngay, trẻ sẽ hình thành tâm lý ỷ lại, lười suy nghĩ và bị động. Thay vào đó, bạn hãy nói: “Con tự nghĩ nhé, mẹ không biết” hoặc “Theo con thì tại sao lại như vậy?”
Cách 3: "Mình cùng hỏi chuyên gia nhé"
Cách này càng khiến trẻ tò mò và hồi hộp chờ được nhận câu trả lời hơn. Cha mẹ có thể nhờ sự trợ giúp từ mạng Internet, trong sách báo, tài liệu để tìm ra câu trả lời cho những thắc mắc của trẻ.
Trẻ giả vờ “ốm” nguyên nhân do đâu và những điều cha mẹ cần biết
Có một phụ huynh băn khoăn chia sẻ rằng: "Bé nhà mình bị viêm ruột thừa mãn tính, lần trước khi phát hiện bệnh, bé phải nghỉ học một tuần nằm truyền dịch ở bệnh viện, cả ngày vất vả chăm sóc bé từng li từng tí. Sau lần đó, thỉnh thoảng bệnh cũ lại tái phát, lúc đầu cứ tưởng thật, nhưng khi đưa bé đi bệnh viện bác sĩ lại chẩn đoán là không sao thậm chí có lúc không cần đi bệnh viện, chỉ về nhà một lúc là thấy khỏe. Hơn nữa mình phát hiện chỉ có những hôm giờ vấn đáp, kiểm tra bài cũ thì bệnh mới tái phát. Đây rõ ràng là giả ốm rồi còn gì!
Thật sự mình không biết phải xử lý như thế nào? Lần sau bé lại giả ốm thì có nên kệ không? Có nên “lật tẩy” chiêu trò giả vờ đó của bé không?
Chắc chắn phải có điều gì đó khiến cho bé “giả ốm” như thế?"

Tìm hiểu nguyên nhân khiến trẻ giả ốm

Thông thường, nguyên nhân khiến trẻ giả ốm thường có: Một là làm nũng cha mẹ để được quan tâm, chiều chuộng, hai là không thích làm một điều gì đó, ví dụ như đi học hoặc kiểm tra nên mới kiếm cớ bị bệnh, ba là giả vờ ốm để thu hút sự chú ý của ba mẹ.
Cha mẹ không để ý hoặc “lật tẩy” những trò giả vờ đó đều không phải là biện pháp thỏa đáng vì khi trẻ bị bệnh thật nếu cha mẹ không quan tâm khiến cho trẻ tủi thân, còn nếu như “lật tẩy” trò giả vờ này thì chẳng khác gì nói với trẻ rằng “chiêu này không hiệu quả” nếu vậy thì chiêu nào mới có tác dụng đây. Lần sau sau phải giả ốm hơn nữa hay là tìm những chiêu trò khác. Chính vì thế, ba mẹ bắt buộc phải tìm hiểu nhu cầu thật sự của trẻ để đưa ra những giải cụ thể và thích đáng.

Vậy liệu có cách nào giúp cho ba mẹ có những giải pháp khi con “giả ốm” không?

Quan tâm trẻ nhiều hơn
Có lẽ đứa trẻ nào nào cũng đã từng bị ốm và nhận thấy rằng khi ốm mọi người quan tâm đến mình nhiều hơn, ngay cả bố hằng ngày nghiêm khắc cũng trở lên hiền từ, lo lắng khi con bị ốm. Đặc biệt là trẻ có cha mẹ bận rộn ít có thời gian ở cùng con hay để cho ông bà .
Khi trẻ bị ốm, cha mẹ không được đáp ứng vô điều kiện mọi yêu cầu của trẻ
Ngoài yếu tố tình cảm, trẻ còn có động lực khác, đó là những “đặc quyền” được hưởng khi bị ốm. Ví dụ như không phải đi học, được thỏa sức xem phim hoạt hình…Càng nhiều đặc quyền giúp cho trẻ càng muốn giả bệnh. Do đó khi trẻ bị ốm, cha mẹ nên cân nhắc việc nào có thể buông lỏng, việc nào không thể. Khi trẻ bị ốm mệt, cần nghỉ ngơi, không nên cho trẻ xem phim hoạt hình quá nhiều hay nếu bị đau họng thì không được ăn kem, uống nước đá.
Quy định tình huống nào có thể nghỉ học
Khi trẻ cảm thấy khó chịu trong người ba mẹ không nên võ đoán cho rằng trẻ đang giả bệnh, hãy quan tâm và hỏi han thật kỹ. Ví dụ có thể nói với trẻ rằng nhiệt độ cơ thể phải trên 38 độ mới được nghỉ học.
Tìm hiểu áp lực và nhu cầu của trẻ
Khi trẻ giả ốm vì sợ kiểm tra hoặc áp lực học tập quá nặng thì ba mẹ cần quan tâm và uốn nắn. Một phần cũng xuất pháp từ những áp lực của ba mẹ về điểm số, con phải đạt điểm cao trong kỳ thi, bài kiểm tra nên ba mẹ chú ý hơn một chút.