Cách ứng xử với con

🔊🔊🔊🔊🔊🔊 HỘI THẢO TRỰC TUYẾN: GIÁO DỤC GIỚI TÍNH SỚM CHO TRẺ - PHÒNG NGỪA NGUY CƠ XÂM HẠI TÌNH DỤC

“Tôi giật mình khi tỷ lệ xâm hại tình dục ở trẻ em Việt Nam có xu hướng gia tăng và diễn ra ngày càng phức tạp hơn. Theo thống kê, mỗi ngày có khoảng hơn 17 trẻ em bị xâm hại tình dục. Một con số vô cùng đáng buồn và không biết bao giờ mới có hồi kết”.
Phải chăng đó cũng là những hậu quả mà ba mẹ chưa trang bị những kiến thức về giáo dục giới tính ngay từ khi còn trẻ cho các con.

Hầu hết ba mẹ cũng đã nghe nói về giáo dục giới tính cho trẻ nhưng ít ai đã dạy bảo về những vấn đề đó cho con ngay từ nhỏ. Có thể khẳng định một điều rằng giáo dục giới tính có ý nghĩa rất quan trọng trong việc phát triển nhân cách của trẻ nhỏ, giúp các con nhận thức và biết cách bảo vệ khỏi các tệ nạn xã hội về giới tính.

Vì dịch bệnh Covid làm ảnh hưởng đến tất cả các hoạt động chia sẻ kiến thức giáo dục, nuôi dạy con nhiều hơn tới các ba mẹ và việc làm các hội thảo để có cơ hội gặp mặt trực tiếp các ba mẹ cũng chẳng được tổ chức do dịch. Chính bởi vậy, việc làm hội thảo online dành cho ba mẹ là hoàn toàn hợp lý và tối ưu trong thời điểm hiện nay.

Điều quan trọng là làm thế nào để ba mẹ trang bị cho con về những kiến thức giáo dục giới tính cho trẻ. Hiểu được những băn khoăn này, Pantado xin hân hạnh thông báo về việc tổ chức Hội thảo “Giáo dục giới tính sớm cho trẻ - Phòng ngừa nguy cơ xâm hại tình dục” với diễn giả là chị Phan Hồ Điệp - chuyên gia nuôi dạy con đã rất quen thuộc với bậc làm cha mẹ chúng ta. 

📌 Thời gian tổ chức: 10h00 sáng chủ nhật (19/9/2021)

 

📌 Diễn giả: Chuyên gia nuôi dạy con Phan Hồ Điệp


📌 Hình thức: Ba mẹ tham gia hội thảo qua phần mềm zoom

 

📌 Cách tham gia: Ba mẹ vào nhóm “Hội phụ huynh tinh hoa” tại: https://bom.to/aPCtpQ

 

📌 Nội dung:
- Chia sẻ những kiến thức về giáo dục giới tính sớm cho trẻ.
- Giải đáp những thắc mắc của ba mẹ trong quá trình nuôi dạy con.
- Hướng dẫn ba mẹ cách làm bạn với con.
- Bốc thăm may mắn để tìm ra phụ huynh may mắn nhận được giải thưởng của chương trình hội thảo.

Hy vọng sau buổi hội thảo, quý ba mẹ có thể nhận được nhiều những kiến thức về giáo dục giới tính để trang bị cho con và những kỹ năng nuôi dạy con thông minh. Đặc biệt hơn, ba mẹ cũng có thể nhận được những phần quà vô cùng ý nghĩa từ buổi hội thảo cùng với chuyên gia.



Chúc các ba mẹ có một những trải nghiệm tuyệt vời và đáng nhớ vào 10 giờ sáng chủ nhật tuần này nhé!

👉 Tham gia cộng đồng “Hội phụ huynh tinh hoa” tại: https://bom.to/aPCtpQ

👉 Ba mẹ cùng tham gia thi và chia sẻ những hình ảnh, trạng thái giàu cảm xúc nhất tại nhóm “Giỏi tiếng Anh cùng con”: https://bom.to/klP4u8
👉 Tìm hiểu về thể lệ cuộc thi ảnh “Học cùng con yêu”: https://bom.to/ITPCcP
👉 Chi tiết về cuộc thi Superkid - The Moonlight: Tròn vành trăng - Đầy hạnh phúc: https://bom.to/iU4mvd
👉 Theo dõi chi tiết về chuỗi sự kiện "Pantado - 5 năm đồng hành cùng tương lai Việt" tại: https://bom.to/idRyDr

~Pantado~

#Pantado #Pantado5nam #donghanh #tuonglaiViet #sinhnhat5tuoi #Pantadofiveyears #lophocmienphiPantado #lophocmienphi #superkid #superkid #moonlight #hoccungconyeu



7 nỗi khổ mà càng yêu con, càng phải cho con đương đầu và học cách đón nhận
Trên thế giới, mỗi bà mẹ lại có cách nuôi dạy con cái của riêng mình. Cách dạy con của mỗi người ít nhiều lại có những điểm tương đồng hoặc khác nhau nhất định.
 
“Đại bàng mẹ vì muốn dạy cho đại bàng con tập bay, đã đưa đại bàng con lên đỉnh một vách đá cao, rồi bất ngờ thả ra để đại bàng con rơi xuống vực.
Vì để sống sót, đại bàng con ra sức vỗ đôi cánh non nớt của mình. Và cuối cùng, một giây trước khi rơi xuống đáy vực, nó đã thành công cất cánh bay ngược trở lên.”
Con người chúng ta cũng giống như vậy.
Khi con còn nhỏ, nếu cha mẹ chỉ biết thương yêu đùm bọc chiều chuộng con mà quên mất việc chỉ bảo con những kỹ năng trong cuộc sống, đợi đến khi con trưởng thành mới bắt đầu cho ra ngoài xã hội va chạm, con sẽ không biết làm sao để chống chọi lại những phong ba bão táp của cuộc đời.
Sự nuông chiều đùm bọc của cha mẹ vô tình cắt đi đôi cánh của con trẻ.
Mầm non ươm trồng trong nhà kính sẽ chẳng thể nào trở thành cây đại thụ vươn tới tận mây xanh.
Những đứa trẻ luôn sống trong mật ngọt sẽ chẳng thể nào biết cách đối mặt với những thử thách của xã hội.
Cho dù bạn có thương, có yêu con đến đâu, thì bạn cũng phải để con trải qua bảy nỗi khổ sau thì mai này nó mới có sức gồng gánh tương lai.1. Nỗi khổ học hành
Cuộc đời của mỗi con người chúng ta vốn chẳng có thứ gì là do định mệnh an bài cả, mà tất cả là do bản thân ta nỗ lực mà thành.
Những học sinh có xuất thân khốn khó đến đâu, chỉ cần chăm chỉ học hành thi đậu vào trường đại học danh giá, chúng đều có thể thay đổi vận mệnh của mình.
Ông cha ta có câu:"Cần cù bù thông minh" - một người cho dù tiếp thu có chậm đến đâu, nhưng chỉ cần người đó chăm chỉ học tập, họ vẫn có thể là một người trí tuệ.
Tương lai của một người chăm chỉ học hành với một người lười học sẽ hoàn toàn khác hẳn nhau.
Những đứa trẻ lười học, thời đi học sẽ rất nhàn nhã và thoải mái. Lúc người khác học thì mình chơi, người khác chăm chú nghe giảng thì mình lại nghĩ ngợi viển vông.
Nhưng khi lớn lên, những người không có kiến thức, chỉ có thể làm những công việc mệt nhất, sống một cuộc đời đầy chật vật.
Sướng trước khổ sau, nếu nửa đời đầu lười biếng thì chắc hẳn nửa đời sau vất vả bù lại. Học hành mặc dù rất vất vả nhưng không học thì còn vất vả hơn.
Nỗi khổ của học hành các bậc cha mẹ nhất định phải để con trẻ trải qua ngay từ khi còn bé. Khi còn bé cực khổ càng nhiều, tương lai của con mới càng trở nên tươi sáng.

2. Nỗi khổ lao động

Lao động là vinh quang, nhưng đồng thời lao động cũng là việc vất vả và mệt mỏi nhất.
Những người sẵn sàng đổ mồ hôi, hăng say lao động sẽ luôn tạo ra được những thành tựu xuất sắc. Cuộc sống của họ sẽ ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.
Có một câu nói rất hay:
"Càng không nỡ dùng con, thì con trẻ ngày càng trở nên vô dụng."
Cha mẹ khuyến khích con cái làm việc nhà, năng lao động không chỉ là chia sẻ trách nhiệm gia đình với con, mà còn để con hiểu được ý nghĩa và tầm quan trọng của lao động.
Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, những đứa trẻ yêu thích lao động khi lớn lên sẽ dễ tìm việc hơn, có nhiều niềm vui hạnh phúc trong cuộc sống hơn. Đây là điều mà những đứa trẻ lười lao động không có được.
Yêu con không phải là luôn để cho con sống trong sự nuông chiều bảo bọc của cha mẹ, mà là buông tay con ra, tập cho con thói quen tự lập.
Lao động là nguồn giáo dục tốt nhất. Những bậc cha mẹ có tầm nhìn xa đều sẵn sàng giáo dục con cái thông qua lao động.

3. Nỗi khổ từ việc bị phê bình, khiển trách

Nuôi con thì dễ, dạy con mới khó.
Có biết bao bậc cha mẹ vì thương con mà không nỡ phê bình con, khiến con cái ngày càng không hiểu chuyện, ngày càng trở nên ngang bướng.
Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Khi một đứa trẻ được sinh ra, cha mẹ phải biết loại bỏ, uốn nắn những tính xấu của con.
Cha mẹ nào không nỡ phê bình dạy dỗ con, họ đang dung túng nuông chiều con cái.
Phê bình chắc chắn sẽ làm cho trẻ buồn, nhưng vì buồn thì trẻ mới biết mình chưa làm tốt chỗ nào, mình sai chỗ nào để lần sau có thể làm tốt hơn.
Một nền giáo dục tốt là một nền giáo dục đan xen giữa nghiêm khắc và khoan dung, thưởng phạt nghiêm minh.
Người xưa có câu: "Cây bé phải tỉa, con bé phải dạy".
Những cây non đang lớn chỉ sau khi được cắt tỉa mới có thể phát triển tốt hơn. Những đứa trẻ đang trưởng thành sẽ càng trở nên ưu tú nếu chúng được dạy bảo tốt.
"Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi". Nghiêm khắc chính là yêu thương con trẻ, tha thứ bao dung là hủy hoại. Chỉ có những phê bình góp ý của cha mẹ mới có thể thúc đẩy sự tiến bộ và trưởng thành của trẻ.

4. Nỗi khổ suy nghĩ

Khổng Tử có câu: "Học mà không suy nghĩ thì vô dụng, còn nghĩ mà không học thì cũng coi như bỏ đi".
Một số trẻ cảm thấy việc học là đến lớp đúng giờ, làm bài tập đúng giờ, nếu thành tích tốt thì vui còn thành tích mà không tốt thì là do mình dốt.
Trên đời này không có đứa trẻ nào sinh ra đã dốt cả, mà chúng đều là những đứa trẻ "do lười biếng mà trở nên dốt nát mà thôi".
Những đứa trẻ này không tích cực động não, không chịu suy nghĩ cách giải quyết vấn đề khiến bản thân rơi vào trạng thái tê liệt.
Tất cả sự trì hoãn, thụ động, chán học, thành tích học tập thụt lùi hay trì trệ đều là do trẻ lười suy nghĩ.
Để rèn luyện một đứa trẻ chăm chỉ học tập, cha mẹ phải quản thúc con một cách thích hợp.
Thái độ của cha mẹ phải luôn dịu dàng, nhưng đồng thời cũng phải nghiêm khắc. Tôn trọng con, đặt ra mục tiêu cho con, con sẽ biết mình cần làm gì, và cũng sẽ tự nguyện làm theo.
Chỉ có để trẻ siêng năng học tập, kiên trì suy nghĩ thì mới có thể thoát khỏi "sự ngu ngốc do lười biếng mà thành".
Cha mẹ phải quản thúc con, không dung túng, không lười biếng để trẻ thực sự cảm nhận được lợi ích của việc học.

5. Nỗi khổ nghèo đói

Tôi từng đọc qua một bài báo có tiêu đề "Người giàu càng chăm chỉ, người nghèo càng ham chơi" và đồng cảm sâu sắc với bài viết này.
He You Jun mặc dù sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng anh ấy lại luôn nỗ lực chăm chỉ hơn rất nhiều so với các bạn bè đồng trang lứa.
Vì vậy, anh không những trở thành thạc sĩ tài chính trẻ tuổi nhất của Học viện Công nghệ Massachusetts mà còn năm năm liên tiếp giành huy chương vàng Olympic môn toán học nước Anh.
Ngược lại, thành tích của những đứa trẻ có gia cảnh không mấy khá giả lại đáng quan ngại.
Có những bậc cha mẹ điều kiện gia đình chỉ ở mức trung bình, nhưng lại dành tất cả những gì tốt nhất cho con cái, khiến con không có khái niệm đồng tiền tiêu xài phung phí.
Lại có những bậc cha mẹ nuông chiều con cái vô điều kiện và lo cho con mọi thứ, khiến con trẻ thụ động lười biếng và ỷ lại.
Hãy để cho con trẻ trải qua nghèo đói, khổ cực thì chúng mới hiểu được cuộc sống ngoài kia khó khăn và vất vả đến nhường nào, để mà biết tự giác nỗ lực.
"Giàu có" thực sự không phải là thỏa mãn trẻ về mặt vật chất, mà là để rèn luyện cho trẻ tính tự lập, mạnh mẽ, là người có tri thức.

6. Nỗi khổ khi cố gắng kiên trì, bền bỉ

Các bậc cha mẹ có lẽ đều thấu hiểu, khi trưởng thành con người đều sẽ hối tiếc một số chuyện trong quá khứ.
Hối hận bản thân không học một sở trường nào đó, để rồi khi trưởng thành bản thân cứ mờ nhạt không có gì nổi bật.
Hối hận bản thân đã không cố gắng chăm chỉ học hành, để rồi khi trưởng thành không được sống cuộc sống như mong muốn.
Vì vậy cha mẹ hãy để con trẻ trải qua những đắng cay của kiên trì bền bỉ.
Để trẻ học cách kiên trì, không phải là để chúng chịu những nỗi đau da thịt, mà là để chúng trải nghiệm cảm giác tự chạy đua với chính mình.
Không phải vì muốn chúng trở thành một người thành công, mà là muốn chúng học được cách khi làm bất cứ việc gì, chỉ cần kiên trì đến cùng thì cũng đều là chiến thắng.
Dạy con biết kiên trì là dạy nó đam mê với mọi thứ, có mục tiêu, có tầm nhìn và sẵn sàng kiên trì bất kể khó khăn hay thất bại.
Trong cuộc sống luôn có những điều hối tiếc và chỉ có sự kiên trì mới có thể hóa giải được chúng.
Hạnh phúc thực sự là thành quả đánh đổi từ sự kiên trì bền bỉ.
Nếu bạn chưa từng mệt mỏi đến tận cùng, bạn sẽ không thể hiểu được thế nào là cảm giác hạnh phúc tột độ.
Trên con đường giáo dục, người không nên lười biếng nhất lại chính là cha mẹ, còn người không nên lơ là nhất chính là con trẻ.
Kiên trì đến cùng những gì nên kiên trì mới là có trách nhiệm đối với con cái.

7. Nỗi khổ thất bại

Trong cuộc sống luôn có những điều không như ý ta muốn.
Những bậc cha mẹ kém hiểu biết thì chỉ biết trách móc khi con làm sai hoặc làm không đúng ý cha mẹ, khiến cho trẻ trở nên rụt rè nhút nhát.
Những bậc cha mẹ có tầm hiểu biết rộng, họ không chỉ nói cho con biết làm thế nào mới thành công mà còn dạy con biết cách đối mặt với thất bại.
Trên con đường trưởng thành luôn có những đoạn đường gập ghềnh trắc trở, cha mẹ phải dạy con học cách chấp nhận thất bại, vì đó là liều thuốc tốt nhất cho sự trưởng thành của con.
Tâm trí được mài dũa bởi những thất bại sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, cuộc sống đã được tôi luyện bởi thất bại sẽ trở nên sáng lạn hơn.
Càng đối mặt với khó khăn, bạn càng phát hiện ra tài năng của một người. Chỉ khi đủ dũng cảm vượt qua giông bão cuộc đời thì mới có thể mở ra cánh cửa tương lai tươi sáng hơn.
Sống cả một đời, nếu bây giờ không chịu khổ, thì tương lai nhất định sẽ khổ.
Vì tương lai con trẻ, cha mẹ hãy buông tay ra để chúng trưởng thành đi.
~ CafeF ~ Những điều tinh túy.
Vì sao la mắng không phải cách dạy con hiệu quả?
Khi bị quát mắng, trẻ sẽ xem bố mẹ như mối đe dọa, cảm thấy lo lắng, không có giá trị và không muốn tương tác. Dưới đây là 5 lý do mà ba mẹ không nên la mắng trẻ nhỏ.

Trẻ không thể học trong chế độ chống trả hay bỏ chạy

"Quát mắng là cách giải tỏa sự tức giận nhưng đó không phải cách hiệu quả để thay đổi hành vi", tiến sĩ Laura Markham, nhà tâm lý học lâm sàng kiêm tác giả cuốn Peaceful Parent, Happy Kids: How to Stop Yelling and Start Connecting, cho hay. Khi một đứa trẻ sợ hãi, chúng sẽ chuyển sang chế độ chống trả hoặc bỏ chạy và các vùng trung tâm học tập của não bộ sẽ đóng lại.
Phản ứng chống trả hay bỏ chạy xảy ra khi con người trải qua việc gì đó khiến bộ não hiểu rằng đó là sự hăm dọa. Chẳng hạn, trẻ không thể học khi bạn lớn tiếng do lúc này bộ não nói với chúng rằng người đang quát là mối đe dọa.
"Việc giao tiếp, truyền đạt bình tĩnh và nhẹ nhàng giúp trẻ cảm thấy an toàn, làm chúng tiếp nhận tốt hơn bài học mà bạn đang dạy", tiến sĩ Markham nói.

Quát mắng khiến trẻ cảm thấy không có giá trị

"Điểm chung kết nối mọi người với nhau là muốn cảm thấy có giá trị", tiến sĩ Shrand giải thích. Với hầu hết mọi người, cảm giác được ai đó trân trọng là cách chúng ta đo lòng tự trọng và quyết tâm. Khi bị quát mắng, chúng ta nhìn thấy bản thân không xứng đáng và nghi ngờ khả năng của mình.
"Quát mắng là một trong những cách nhanh nhất làm cho ai đó thấy không có giá trị", Shrand cho hay.
Đồng ý với quan điểm trên, tiến sĩ Markham phân tích: "Khi giận dữ và bắt đầu la mắng, chúng ta đang xem bản thân như một cái búa và mọi người xung quanh giống như cái đinh". Trong trường hợp này, trẻ bị xem như kẻ thù và không giống người mà chúng yêu quý.
 

Quát mắng phá vỡ các mối quan hệ

"Quát mắng phá vỡ sự kết nối của bạn với trẻ và đặt mối quan hệ này vào tình trạng báo động", tiến sĩ Markham cảnh báo. Lúc này trẻ sẽ cảm thấy bạn không cùng phe với chúng, không muốn tương tác khi cảm thấy sự thách thức, phòng thủ từ bạn. Chúng sẽ không cởi mở để thay đổi, tiếp thu và kết nối sâu hơn.
"Trong 40 năm làm nghề tư vấn tâm lý, tôi gặp hàng nghìn trẻ và chưa từng ai nói với tôi rằng cảm thấy gần gũi với bố mẹ sau khi bị mắng", nhà tâm lý học lâm sàng Bernstein chia sẻ.

Quát mắng gây ra sự tổn hại

Một nghiên cứu chứng minh quát mắng có hậu quả tương tự lên trẻ như một hình phạt về thân thể. Các công trình nghiên cứu khác rút ra rằng bạo hành ngôn từ và bị mắng thường xuyên thậm chí có thể làm thay đổi cách bộ não trẻ phát triển.

Quát mắng làm mẫu các kỹ năng truyền đạt nghèo nàn

"Trẻ gặp khó khăn khi học cách điều chỉnh cảm xúc nếu bố mẹ không chỉ cho chúng cách làm thế nào", tiến sĩ Markham cho biết. Những phụ huynh nổi giận bất chợt sẽ dạy cho con cái cách phản ứng tương tự khi đương đầu với tình huống không kiềm chế được cảm xúc.
Tiến sĩ Shrand giải thích rằng điều này xảy ra một phần là do khi mắng con, cha mẹ kích hoạt "các tế bào thần kinh gương" của chúng. Các tế bào thần kinh gương (mirror neurons) là một phần của bộ não, đảm nhiệm chức năng phản chiếu những gì chúng nghe, nhìn, ngửi, cảm giác.
"Sự giận dữ sinh ra sự giận dữ và việc la mắng con khiến chúng cũng muốn quát lại bạn", tiến sĩ Shrand nói.

Cần làm gì với cơn giận dữ thay vì chỉ biết la mắng?

Bước đầu tiên để hạ hỏa là nhận ra cơn giận. "Khi đó bạn hãy kích hoạt vùng vỏ não trước trán và ngắt những cảm xúc theo đường xoắn ốc. Hãy đưa bộ não của bạn từ chế độ cảm nhận tới chế độ suy nghĩ", tiến sĩ Shrand khuyên.
Để kiềm chế, các chuyên gia gợi ý bạn có thể hít thở sâu, đếm ngược, chạy tại chỗ, lắc hai bàn tay, nói càng ít càng tốt cho tới khi bình tĩnh, đặt hai bàn tay dưới vòi nước máy, thậm chí gượng cười cũng có thể gửi một thông điệp tới não của bạn rằng tình huống này không phải là trường hợp khẩn cấp.
Nguồn: vnexpress
5 PHƯƠNG PHÁP GIÁO DỤC SỚM NỔI TIẾNG NHẤT TRÊN THẾ GIỚI KHÔNG PHẢI BA MẸ NÀO CŨNG BIẾT

Ở trẻ nhỏ, những năm đầu đời đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc hình thành nhân cách và sự phát triển năng lực cá nhân. Tuy nhiên có không ít ba mẹ lại bỏ qua cơ hội trong “giai đoạn vàng” ở mỗi đứa trẻ. Việc được hưởng sự chăm sóc và phát triển tốt từ lứa tuổi trẻ thơ sẽ góp phần tạo nền móng vững chắc cho sự phát triển trong tương lai của trẻ. Dưới đây là tổng hợp 5 phương pháp giáo dục sớm cho trẻ nổi tiếng nhất bà mẹ cần biêt:

Phương pháp giáo dục sớm của Mexico

Các bà mẹ Mexico hoàn toàn không có phương pháp gì cao siêu, nhưng cách dạy con của họ đáng để chúng ta suy ngẫm.

- Không tham khảo ý kiến của người khác để nuôi con

Các bà mẹ Mexico tin rằng, họ và con họ là những cá thể rất riêng, và không ai hiểu con hơn chính bản thân họ. Con được sinh ra trong 1 hoàn cảnh, môi trường, có ba mẹ, anh chị em,.. đều không giống với bất cứ ai. Vậy nên, khi con gặp vấn đề, họ không hỏi ý kiến của những người khác, họ tin vào cách họ giải quyết, họ sẽ tự điều chỉnh cho hài hòa, thích nghi với con hơn. Mọi sự việc đều được giải quyết bằng cách tự học tập.Và họ cũng không báo giờ phán xét, đề cập hoặc góp ý cách nuôi con của người khác.

- Con không phải là Cừu, con không cần ngoan ngoãn, nghe lời

Người mẹ Mexico muốn tạo điều để con họ nổi loạn, khác biệt, hay nói cách khác, họ sẽ tạo điều kiện để con bộc lộ được thật chất con là ai, con có thiên bẩm gì. Con cần có bản sắc riêng, luôn mạnh mẽ. Họ chấp nhận những sự phản kháng, ương bướng “ con không thích thế này, con không muốn làm thế kia” để nghe được con nói ra suy nghĩ của mình.

Người Mexico được đánh giá có khả năng thích nghi, sinh tồn, không dễ bị gục ngã cao nhất thế giới chính nhờ lối giáo dục tuyệt này.

>>> Mời xem thêm: Top 7 trang luyện nghe tiếng anh miễn phí online hiệu quả nhất

Phương pháp Montessori

Một phương pháp đang làm mưa làm gió tại Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên mà các trường mẫu giáo Việt Nam lựa chọn phương pháp này. Vì thế hệ 8x 9x đã lớn lên dưới sự áp đặt, định hướng, phải làm những điều ba mẹ mơ ước nhưng chưa làm được.

Trong khi đó, tuyên ngôn của Montessori là: tôn trọng sự duy nhất của con, không định hướng gò bó, giúp con hòa hợp với thiên nhiên và chú trọng phát triển về giác quan, cảm xúc. Có rất nhiều tài liệu và trường mẫu giáo đang theo phương pháp này, ba mẹ có thể dễ dàng tham khảo.

Phương pháp này đem lại một cuộc cách mạng đổi mới, góp phần thay đổi thói quen nuôi con theo bản năng “con phải nghe theo lời ba mẹ mới là tốt”.

Phương pháp Shichida

Không nổi tiếng như Montessori, tuy nhiên mình đánh giá khá cao phương pháp này.

Vì theo mình 1 phương pháp giáo dục không chỉ phát triển trí tuệ là đủ, mà phải phát triển toàn diện: vận động, dinh dưỡng, cảm xúc và trí tuệ. Nếu ngay từ nhỏ con chỉ được chú trọng phát triển trí não, mà ba mẹ ít đề cập hoặc ít giải thích cho con hiểu tầm quan trọng của dinh dưỡng, vận động, và trí tuệ cảm xúc. Khi lớn lên con cũng sẽ xem nhẹ những yếu tố này, và xem đó như phần phụ của cuộc sống.

 

Phát triển toàn diện đem lại cho con cách cân bằng cuộc sống, biết cách thả lỏng, có 1 tâm hồn thư thái và tích cực hơn.

Tuy nhiên, phần lý thuyết, các cuốn sách viết về phương pháp này thường dễ gây hoang mang và nhàm chán. Vì 2 lí do, thứ nhất là văn chương không lôi cuốn, thứ 2 có nhiều yếu tố siêu năng lực, như:

- Trẻ em được thực hành năng lực tự chữa lành (đặc biệt tự chữa lành bệnh ung thư cho người khác, ở khoảng cách xa), bằng cách tưởng tượng mình là người tí hon đi vào trong cơ thể người bệnh để làm lành bộ phận nhiễm bệnh

- Khả năng dự đoán bằng trực giác, nhìn xuyên thấu bằng cách phát triển năng lực tư duy hình ảnh ở não phải.

Đây là công trình nghiên cứu được công nhận, không phải thêu dệt. Tuy nhiên theo ý kiến chủ quan của mình thì, các bé ở độ tuổi 0 - 6 chỉ cần thực hành tốt các bài tập về phát triển trí tuệ, cảm xúc, dinh dưỡng, vận động là đủ. Chưa cần thiết luyện tập thêm năng lực tự chữa lành và dự đoán trực giác nêu trên.

>>> Mời tham khảo: Cha mẹ có nên cho trẻ học tiếng Anh online? 

Phương pháp giáo dục của Do Thái

Có một số điểm giống với phương pháp Montessori, cách giáo dục của người Do Thái là tập trung phát triển cách tư duy cho con trẻ, thay vì phát triển kiến thức ở lứa tuổi 0 – 6.

- Dạy con tự lập ngay từ nhỏ, con cần phải biết làm việc nhà. Đối với người Do Thái, một đứa trẻ nếu không biết giá trị của lao động khi còn nhỏ, thì sau này không thể làm những điều lớn lao hơn.

- Trẻ con sẽ được học cách chi tiêu, tiết kiệm như người lớn

- Cho con được tự do khám phá, không ngại bẩn, không ngại con phá hỏng. Con được quyền thử và sai

- Luôn tin tưởng con làm được, và khen ngợi mọi nỗ lực của con. Người Do Thái khen ngợi sự nỗi lực thay vì khen ngợi kết quả con đạt được, vì nỗ lực mới là thước đo đánh giá con người.

Phương pháp giáo dục Glenn Doman

Một phương pháp đang nổi lên tại Việt Nam. Và… mình không đánh giá cao phương pháp này. Vì:

- Đây là phương pháp ra đời trong hoàn cảnh: trị liệu cho em bé bị tổn thương não, bại não, Down, tự kỷ. Sau đó được nghiên cứu pháp triển thành phương pháp dạy cho trẻ em ở lứa tuổi 0 – 6 tuổi. Vậy liệu nó có thật sự tốt cho một đứa trẻ đang phát triển bình thường? PP này cũng chưa có công trình nghiên cứu nào công bố về tỷ lệ/ mức độ thành công, và vấp phải rất nhiều sự phủ nhận hơn là công nhận, viện Hàn Lâm Hoa Kỳ cũng khẳng định đến thời điểm này PP Glen Doman chưa đem lại kết quả gì đặc biệt.

- Cá nhân mình, không gọi đây là 1 PP GDS, vì đối với mình đã gọi là GDS thì phải là phát triển toàn diện: thể chất, cảm xúc, tính cách, tư duy.., chứ không chỉ phát triển việc gia tăng trí nhớ không là đủ. Mình muốn dùng từ “ Bộ môn Glen Doman” sẽ phù hợp hơn.

- Đã có rất nhiều ba mẹ VN thành công với Glen Doman, con ghi nhớ mọi thứ khi mới 3 tuổi. Điều này mình không phủ nhận, nhưng hãy áp dụng vừa đủ, vì có rất nhiều cách dạy con biết sự vật hiện tượng, thông qua lồng ghép câu chuyện, cầm, nắm, sờ, thấy thực tế, thay vì chỉ dạy qua Hình Ảnh.

 Mỗi đứa trẻ là một cá thể rất riêng. Không ai hiểu con bằng ba mẹ, hãy chắt lọc cái phù hợp của từng phương pháp và áp dụng với con - để con luôn là em bé hạnh phúc.

>>> Mời xem thêm: Top 8 Phần Mềm hệ thống Học Tiếng Anh online Cho Bé

 

Tâm thư về nội quy sử dụng điện thoại của một bà mẹ gửi cậu con trai 13 tuổi.
Điện thoại không phải là vật sống, cũng không phải là thứ mọc ra từ trên người con, phải học cách sống mà không có điện thoại. Đừng lúc nào cũng sợ rằng mình bỏ lỡ thứ gì đó, con phải khiến mình mạnh mẽ hơn ngay cả trong suy nghĩ nội tâm.
 
Con trai yêu quý, giờ đây con hoàn toàn có thể tự hào vì con đã là người sở hữu chiếc điện thoại thông minh.
 
Con là một cậu bé 13 tuổi giỏi giang và trách nhiệm nên con hoàn toàn xứng đáng với điều đó. Nhưng cùng với lúc có được món quà này, con cũng phải tuân thủ những nguyên tắc, quy định sau đây.
 
Mẹ hy vọng con hiểu được rằng, chức trách của mẹ là nuôi dưỡng con trở thành một đứa trẻ phát triển khỏe mạnh, toàn diện cả về vật chất lẫn tinh thần, một người có ích cho xã hội, có thể thích ứng với công nghệ kĩ thuật mới đồng thời không bị chúng lung lay, cám dỗ.
 
Nếu như con không tuân thủ những quy định dưới đây, mẹ buộc phải tước đi quyền sở hữu chiếc điện thoại của con.
 
Quy định 1: Đây là điện thoại của mẹ, mẹ bỏ tiền ra mua. Nay mẹ cho con mượn để sử dụng, mẹ rất vĩ đại đúng không? Bởi mẹ muốn con hiểu rằng: Không ai tốt với con một cách vô cớ cả, con phải hiểu được giá trị của lòng biết ơn.
 
Quy định 2: Con nhất định phải cho mẹ biết mật khẩu điện thoại. Con chưa đến tuổi trưởng thành nên mẹ có quyền giám hộ hợp pháp với con. Con hãy hiểu rằng, tinh thần sẽ chỉ bảo vệ quyền riêng tư của con mà thôi.
 
 
Quy định 3: Khi có điện thoại đến, con phải nhấc máy lên nói “xin chào”, phải lịch sự, lễ phép. Đừng có cố tình không nghe điện thoại khi người gọi điện đến hiện tên “bố” hay “mẹ”.
 
Quy định 4: Sau 7 giờ 30 tối từ thứ 2 đến thứ 6 và sau 9 giờ tối thứ 7, chủ nhật, con phải giao điện thoại lại cho bố mẹ. Bố mẹ sẽ tắt máy và mở lại vào 7h30 sáng ngày hôm sau.
Nếu con không muốn gọi vào máy bàn của nhà bạn vì sợ người nhấc máy là bố hoặc mẹ bạn ấy, vậy tốt nhất con đừng gọi, cũng đừng nhắn tin thoại. Phải nghe theo trực giác của mình, hãy tôn trọng người nhà của người khác, giống như bố mẹ cũng mong được người khác tôn trọng.
 
Quy định 5: Con không được mang điện thoại đến trường, hãy học cách nói chuyện trực tiếp với những người nói chuyện với con bằng tin nhắn, bởi đó là một kỹ năng sống."
 
Trích: Nguồn giasuhalong.
Tiềm ẩn những nguy hại khi cho trẻ tiếp xúc sớm với thiết bị điện tử
Công nghệ phát triển nhiều cha mẹ sự dụng smartphone như một vật hữu dụng để ghị con trẻ ăn, chơi, dỗ bé khoc. Tuy nhiên chúng ta không thể lường trước được những mối nguy hiểm tiềm ẩn khi cho trẻ tiếp xúc với thiết bị điện tử sớm. Vậy cho trẻ sử dụng thiết bị điện tử sớm sẽ ảnh hưởng đến trẻ như thế nào? Và cách nào để khắc phục nó?

Dùng thiết bị điện tử sớm khiến trẻ chậm phát triển ngôn ngữ

Con người sẽ phát triển hoàn thiện cảm giác trước, sau đó mới phát triển hệ thống âm thanh, rồi mới phát triển hệ thống hình ảnh. Nếu bố mẹ cho con xem điện thoại/ thiết bị điện tử sớm con bị cuốn hút, tập trung vào màn hình thiết bị thông minh. Trong khi hệ thống cảm xúc, hệ thống tín hiệu âm thanh chưa được phát triển đầy đủ sẽ khiến ngôn ngữ giao tiếp cũng như trí tuệ của con bị chững lại.
Ngôn ngữ không chỉ để giao tiếp mà ngôn ngữ còn thể hiện năng lực tư duy của con người, ngôn ngữ là một trong những tín hiệu âm thanh, một trong những công cụ để giúp cho vỏ não phát triển. Trẻ em đang dành quá nhiều thời gian để giao tiếp thông qua các thiết bị công nghệ mà không phát triển kỹ năng giao tiếp cơ bản mà con người đã sử dụng từ trước đến nay. Chậm phát triển ngôn ngữ chính là tác hại đầu tiên của việc cho trẻ dùng thiết bị điện tử sớm và không đúng cách.

Dùng thiết bị điện tử sớm khiến trẻ biếng ăn

Khi cho trẻ vừa ăn vừa xem màn hình, cha mẹ nghĩ rằng làm như vậy là đang giúp con ăn nhanh hơn và tốt hơn. Tuy nhiên, thực tế nghiên cứu cho thấy khi cho bé ăn mà sử dụng thiết bị điện tử để dụ dỗ con thì sẽ khiến con ăn một cách không ý thức. Trong thời kỳ này, bé không học được cách ăn dặm và não bộ của bé cũng trì hoãn phát triển kỹ năng phân tích về màu sắc và độ cứng, lỏng của món ăn. Việc này hết sức nguy hiểm vì bé không học được cấu trúc thức ăn, cũng như mùi vị thức ăn. Các biểu hiện hành vi biếng ăn sau đó là điều tất yếu vì bé hoàn toàn mới lạ với việc ăn dặm, mùi vị các loại thức ăn bé đang ăn.

Dùng thiết bị điện tử sớm tiềm ẩn nguy cơ gây ung thư

Tổ chức y tế thế giới WHO đã xác nhận: Bức xạ từ điện thoại di động và các thiết bị máy tính bảng có thể gây ra ung thư.
Bộ não trẻ có nhiều dung dịch hơn người lớn cũng như hộp sọ mỏng hơn nên hấp thu sóng di động cao hơn tới 60% so với người lớn. Tỉ lệ mắc ung thư từ đó cũng lớn dần.
Theo thống kê, việc cho trẻ sử dụng điện thoại từ sớm khiến nguy cơ bị ung thư cao gấp 4 – 5 lần trẻ không sử dụng. Nguy cơ gây ung thư là một trong những tác hại nguy hiểm của việc cho bé dùng thiết bị thông minh sớm.

Tâm sinh lý bị ảnh hưởng

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, màn hình smartphone và máy tính bảng chứa số lượng vi khuẩn thậm chí còn nhiều hơn nắp bồn cầu, và trong khi bồn cầu vẫn thường xuyên được tẩy rửa thì hầu như không ai có thói quen lau chùi màn hình smartphone.
Tác hại của việc cho trẻ sử dụng các thiết bị điện tử sớm làm tăng nguy cơ béo phì lên tới hơn 30%, tăng nguy cơ mất ngủ lên 55%. Khi mắc các hội chứng này sẽ phát sinh nhiều vấn đề về sức khỏe như sự suy giảm hệ thống miễn dịch do tiếp xúc với vi khuẩn trên điện thoại,gây ra các bệnh tim mạch
Tác hại của việc cho trẻ sử dụng các thiết bị điện tử sớm làm tăng nguy cơ béo phì lên tới hơn 30%, tăng nguy cơ mất ngủ lên 55%. Khi mắc các hội chứng này sẽ phát sinh nhiều vấn đề về sức khỏe như sự suy giảm hệ thống miễn dịch do tiếp xúc với vi khuẩn trên điện thoại, gây ra các bệnh tim mạch cho trẻ, gia tăng tính bạo lực, giảm sự tập trung

Cách khắc phục

Thay vì cho con sử dụng thiết bị điện tử, ba mẹ nên dành thời gian và cho bé tiếp xúc sớm với sách vở sẽ tốt hơn!

1. Chúng ta không nên tạo điều kiện cho trẻ tiếp xúc với thiết bị. Rèn thói quen từ khi con còn nhỏị. Khi cha mẹ chăm sóc con, cần để thiết bị ở thật xa. Khi con ít tiếp xúc sẽ ít có những nhu cầu chơi với thiết bị.

2. Cha mẹ cũng nên hạn chế sử dụng các thiết bị khi ở gần con. Nếu cần làm việc với máy tính, hãy vào phòng riêng và làm việc khi không có con ở bên cạnh.

3. Dạy con không được động vào máy tính và điện thoại, đồ vật của người khác, giúp con tránh xa thiết bị điện tử.

4.Cùng con chơi các trò chơi của con như chơi xếp hình, vẽ tranh, …. Tạo cho con sự hưng thú khám phá .Con có nhiều mối quan tâm thì thiết bị cũng ít ảnh hưởng đến con.

5. Cho con tham gia các hoạt động thể thao. Chọn lựa môn thể thao mà con yêu thích rồi khuyến khích con đi theo.

6. Cho con vui chơi với các bạn, tham gia các hoạt động tập thể.

7. Dạy con các kĩ năng sống và dạy con giúp đỡ việc nhà cùng gia đình.

8. Dành thời gian để chơi, chia sẻ tâm sự nhiều với con. Con càng gần gũi cha mẹ, nghe lời chia sẻ của cha mẹ nhiều thì càng trưởng thành và ngoan hơn. 

9. Lập thời gian biểu hoạt động của con. Giám sát con thực hiện theo thời gian biểu đó. Cố gắng tránh mọi khoảng thời gian trống.

10. Giải thích rõ cho con về tác hại của thiết bị và lý do tại sao con cần tránh xa nó. Điều này vô cùng quan trọng trẻ hiểu được lý do, chúng sẽ có thái độ tự động tránh xa. 

>>> Xem thêm: Có nên học tiếng Anh online không? Cách học tiếng Anh qua mạng hiệu quả

ĐỪNG KHIẾN CON CÔ ĐƠN NGAY TRONG CHÍNH GIA ĐÌNH MÌNH

Một hiện tượng đáng báo động đang diễn ra trong nhiều gia đình, đó là việc chúng ta chỉ quan tâm tới vấn đề chăm sóc đầy đủ cho con cái về mặt vật chất. Mà vô hình chung chúng ta quên mất rằng những đứa trẻ luôn cần sự yêu thương để được phát triển toàn diện. Đừng khiến con cô đơn ngay trong chính gia đình mình.

Nhiều bậc cha mẹ bị cuốn vào vòng xoáy cơm, áo, gạo, tiền với cuộc sống mưu sinh, những công việc bận rộn mà bỏ lỡ thời gian yêu thương và bên con.

Bên cạnh đó, cũng không thể phủ nhận được tầm quan trọng của INTERNET đối với đời sống con người. Công nghệ đã len lỏi vào từng ngóc ngách, từng gia đình mở mang kiến thức trí tuệi, nhưng cũng kèm theo đó là những hệ luỵ, trong đó có MỐI QUAN HỆ giữa CHA MẸ - CON CÁI.

>> có thể bạn quan tâm: Tổng hợp những kinh nghiệm lựa chọn các khóa học tiếng Anh online cho trẻ em

Chúng ta đã từng thấy những cảnh này chưa?

- Những đứa trẻ không chịu ăn, cha mẹ dí điện thoại vào cho xem, chúng thật ngoan há miệng nuốt thức ăn "như một cái máy".

- Những đứa trẻ mới tập bò, cha mẹ cho chúng xem điện thoại để chúng ngồi yên, ngừng phá phách, để người lớn tập trung làm việc.

- Cả nhà ngồi với nhau, nhưng mỗi người một chiếc điện thoại...

Cha mẹ dành nhiều thời gian cho các thiết bị điện tử hơn là nhìn sâu vào đôi mắt con và lắng nghe con.

Nếu một ngày nào đó đi làm về, nhìn khuôn mặt đờ đẫn của đứa bé, chúng ta ngay lập tức hiểu rằng người lớn đã chọn chơi với trẻ bằng cách an nhàn nhất.

Chúng ta có thể mua rất nhiều sách hướng dẫn về cách nuôi dạy con. Nhưng sẽ đều lãng phí, không áp dụng được nếu chúng ta không DÀNH THỜI GIAN cho con.

Trong 6 năm đầu đời - cửa sổ vàng, con rất cần được bố mẹ dành thời gian bên cạnh, có thể chỉ khoảng 1 giờ mỗi ngày nhưng với 100% SỰ TẬP TRUNG chứ không phải bên con mà tâm trí lại ở một nơi khác.

>> Mời bạn xem thêm: Cách mẹ ‘thần đồng’ Đỗ Nhật Nam dạy tiếng Anh sớm cho con

Có thể công việc “DÀNH THỜI GIAN CHO CON” thật sự khó giữa bộn bề công việc. Nhưng nếu thật sự quan tâm, chúng ta sẽ có cách để tận dụng mọi cơ hội để chơi cùng con. Đưa đón con đi học, nấu ăn và cùng nhau dọn nhà, nuôi chó mèo, trồng cây cối, học về từng loại cây cỏ và loài vật,… Đừng coi đấy là chuyện nhỏ cha mẹ ạ. Bởi chính từ những câu chuyện nhỏ đó sẽ là cách để chúng ta làm bạn với con và ĐỊNH HÌNH được ĐỜI SỐNG TINH THẦN của con ngay từ khi còn bé.

Thời đại 4.0 kéo đến ồ ạt như một cơn bão, sự KẾT NỐI thật sự giữa cha mẹ và những đứa trẻ là một điều hoàn toàn cần thiết. Hãy tạo ra những ký ức hồn nhiên, sống động và vui vẻ trong thời thơ ấu của con bằng những trải nghiệm bình dị trong đời sống hằng ngày ba mẹ nhé.

>>> Mời xem thêm: Kỹ năng sống là gì? Tại sao phải cho bé học kỹ năng sống ngay từ nhỏ?

Cha mẹ nên làm gì khi con luôn đòi hỏi vô lý?
“Mẹ, con thích bộ đồ chơi đó!”, “Mẹ, con muốn ăn kem này cơ!”,“Mẹ không mua tối con không học bài nữa!”,... Hàng loạt câu lệnh này kèm với thái độ dùng dằng phát ra từ một cậu bé 5 tuổi đang nói chuyện với mẹ mình trong siêu thị. Càng lúc, cậu càng tỏ thái độ bất mãn và ương bướng hơn để đòi mua những điều mình muốn.
 
Mỗi khi đi ngang qua hàng quán, con đòi hết món này tới món khác nhưng lại ăn bỏ dở. Hay thậm chí ở nhà, con ra lệnh mẹ phải làm cái này, ba phải làm điều kia cho con.
Nhiều đứa trẻ đã đang dần trở thành “ông tướng”, “bà hoàng” trong chính ngôi nhà mình mà ba mẹ không hề cảm nhận được, thậm chí chỉ dạy trẻ qua loa mà không hiểu sâu xa tính cách đó sẽ ảnh hưởng đến tương lai con nhiều như thế nào.

>> Có thể bạn quan tâm: BA MẸ CÓ THƯỜNG PHẠT CON ÚP MẶT VÀO TƯỜNG HOẶC Ở TRONG PHÒNG TỐI KHI CON MẮC LỖI?

Do đâu trẻ hay đòi hỏi vô lý và ra lệnh cho ba mẹ mình như vậy?

 
#1: Phần nhiều do cách giáo dục, nuôi dạy của ba mẹ đã vô thức hình thành nên tính cách của một đứa trẻ. Con sinh ra như một trang giấy trắng, ba mẹ là người trực tiếp định hình tính cách cho con.
 
#2: Ngay từ lúc còn nhỏ, vì nghĩ bé không biết gì nên ba mẹ nuông chiều theo cảm xúc của con, làm mọi thứ cho con. Con muốn gì, đòi gì, ba mẹ đều cho, có thể do xót con, thương con thái quá hoặc do ba mẹ muốn tiết kiệm thời gian nên chiều theo ý trẻ cho nhanh chóng,... Mỗi lần đòi hỏi mà không bị phản đối, trẻ sẽ thấy việc này là bình thường và cứ thế dần tạo thành thói quen. Vì được chiều chuộng đã quen, con xem mình là nhất, điều gì cũng có thể đòi hỏi được từ ba mẹ nên trẻ sẽ trở thành những “ông tướng”, “bà hoàng” trong nhà.
 
#3: Và rồi ba mẹ phải đối mặt với những đòi hỏi vô lý của con, sự ngang bướng của những “ông tướng”, “bà hoàng” khi không đáp ứng được yêu cầu. Chúng ta sẽ không lạ gì cảnh đứa bé khóc lóc khi không được mua cho bánh kẹo, hay bỏ bữa ăn, nổi giận đùng đùng đóng cửa “ầm” vì mẹ nấu món không đúng ý,...
 
#4: Khi lớn lên và ra ngoài xã hội, con dễ bị cô lập, bị mọi người dần xa lánh vì luôn đặt cái Tôi lên hàng đầu, thích sai khiến người khác làm theo ý mình, luôn cho mình là người quan trọng nhất.
 

Vậy thì dạy con như thế nào để trẻ không trở thành những “ông tướng”, “bà hoàng”?

  1.  Không cấm ba mẹ nuông chiều theo cảm xúc của con, nhưng cần nuông chiều một cách hợp lý và đúng hoàn cảnh.
  2. Ba mẹ không nên nghĩ “Con nhỏ không biết gì”, “Chiều một chút có sao đâu” và đợi “Con lớn rồi dạy”. Thật ra, tính cách của con dần hình thành ngay từ lúc còn bé. Từ những việc nhỏ như xếp quần áo, gấp chăn, quét nhà, để giày dép ngăn nắp,... ba mẹ nên để con làm trong khả năng của mình để con quen dần. Mai sau, bé sẽ biết tự lo những việc cần thiết cho bản thân mà không phải việc gì cũng ba mẹ làm giúp.
  3. Ba mẹ nào cũng yêu thương con nhưng yêu thương không đồng nghĩa với chiều chuộng. Ba mẹ không cấm con, mà mỗi việc làm, mỗi đòi hỏi nên kèm theo một điều kiện nào đó.
  4. Ví dụ, mẹ cho con xem phim hoạt hình nhưng trước hết con phải làm bài tập về nhà xong đã. Có thể vài lần con trẻ sẽ khó chịu, thậm chí có thể từ chối, nhưng ba mẹ cần kiên trì và khéo léo giải thích cho con hiểu, vài lần con sẽ thích nghi.
  5. Khi ba mẹ mua gì cho con, cần dạy con biết quý trọng món quà đó. Mai này, nếu ai cho trẻ cái gì, con sẽ biết ơn chứ không phải xem là lẽ tất nhiên, rồi lần sau lại đòi hỏi.
Không đứa trẻ nào sinh ra đã trở thành “ông tướng”, “bà hoàng”, mà cách giáo dục của ba mẹ sẽ quyết định đứa trẻ là ai. Vì vậy, ba mẹ cần hiểu con và hiểu cả những kiến thức hay, bổ ích để đồng hành cùng con, nuôi dạy con trở thành người biết lẽ, cá tính nhưng văn minh lịch sự.